Tiền cổ Trung Quốc – Ung Chính Thông Bảo

雍正通寶始鑄於雍正元年(1723),雍正通寶,是順治,康熙後的第三代清錢幣,相對數量最少,版式最簡單的一種制錢,但是由於其規範,精整,個別局鑄的雍正通寶一般直徑在28毫米左右,開創了小平錢幣的先河,文字也空前的工整和統一,一直為錢幣收藏愛好者所珍愛。

Yōngzhèng tōng bǎo shǐ zhù yú yōngzhèng yuán nián (1723), yōngzhèng tōng bǎo, shì shùnzhì, kāngxī hòu de dì sān dài qīng qiánbì, xiāngduì shùliàng zuìshǎo, bǎnshì zuì jiǎndān de yīzhǒng zhì qián, dànshì yóuyú qí guīfàn, jīng zhěng, gèbié jú zhù de yōngzhèng tōng bǎo yībān zhíjìng zài 28 háomǐ zuǒyòu, kāichuàngle xiǎopíng qiánbì de xiānhé, wénzì yě kōngqián de gōngzhěng hé tǒngyī, yīzhí wéi qiánbì shōucáng àihào zhě suǒ zhēn’ài.


Yongzheng Tongbao was cast in the first year of the Yongzheng period (1723). Yongzheng Tongbao was the third generation of coins from Shunzhi and Kangxi. It had the smallest number and the simplest form of money, but because of its standardization, finishing, and individual The cast Yongzheng Tongbao generally has a diameter of about 28 millimeters, creating a precedent for Xiaoping coins, and the text is unprecedentedly neat and unified, and has always been cherished by coin collectors.

Tiền cổ Trung Quốc
Nhà Thanh (1644-1912)
Ung Chính Thông Bảo

https://en.wikipedia.org/wiki/Imperial_examination

Ngũ đế tiền là năm đồng tiền cổ của 5 vị Hoàng đế cường thịnh nhất triều đại nhà Thanh Trung Quốc đó là: Thuận Trị, Khang Hy, Ung Chính, Càn Long và Gia Khánh. Theo Phong thuỷ thì các đồng tiền của các thời đại cường thịnh thì khí trường của nó rất mạnh, vì thế nó sẽ tăng cường tài vận rất tốt.
– Thuận Trị Thông Bảo (1644 – 1661) của Thanh Thế Tổ ,là vị Hoàng đế thứ 3 của nhà Thanh người Mãn Châu, và là hoàng đế nhà Thanh đầu tiên cai trị trên toàn cõi Trung Hoa từ năm 1644 đến 1661.
– Khang Hy Thông Bảo (năm 1713) để kỷ niệm sinh nhật của vua Khang Hy, vì vua trị vì lâu nhất trong lịch sử Trung Hoa. Có vài truyền thuyết gắn liền với đồng tiền này trong suốt 300 năm. Trong số đó, có truyền thuyết cho rằng, nguyên liệu đồng dùng đúc tiền được trộn lẫn với vàng được nung chảy từ tượng của 18 vị La Hán, do đó, lọai tiền này được cho là có quyền năng đặc biệt và trong dịp năm mới thường được tặng cho trẻ con như là bùa hộ mệnh. Ngòai ra, lọai tiền này còn được xem là bùa may mắn vì hai chữ Khang Hy có nghĩa là sự mạnh khỏe và phát đạt
– Ung Chính Thông Bảo (1729 – 1732) niên hiệu của vua Thanh Thế Tông là vị Hoàng đế thứ 5 của nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc, Ung Chính đã tiếp nối một thời kỳ hòa bình và thịnh vượng cho nhà Thanh, không có ông thì không có cái gọi là “Khang Càn thịnh thế“. Ung Chính đã ngăn chặn tệ nạn tham nhũng và cải cách việc quản lý tài chính của đất nước. Thời ông cũng bắt đầu thành lập Quân cơ xứ, một cơ quan có ảnh hưởng lớn đến Trung Hoa phong kiến trong tương lai.
– Càn Long Thông Bảo (1735 – 1795) triều Vua Thanh Cao Tông là người con trai thứ 4 của Hoàng đế Ung Chính và là Hoàng đế thứ sáu của nhà Thanh. Là hoàng đế có tuổi thọ lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc, thời kỳ trị vì của Càn Long kéo dài hơn 60 năm từ 11 tháng 10, 1736 đến 1 tháng 9, 1795, và là thời cực thịnh về kinh tế cũng như quân sự của nhà Thanh. Vào thời này, lãnh thổ nhà Thanh kéo dài đến Châu thổ sông Y Lê và Tân Cương, lãnh thổ Trung Quốc mở rộng đến tối đa: khoảng 11.000.000 km², so với 9.000.000 km² hiện tại.
– Gia Khánh Thông Bảo (1769-1820) triều vua Thanh Nhân Tông hay còn gọi Gia Khánh Đế, là hoàng đế thứ 7 của nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc Mãn Châu. Là con trai thứ 15 của Thanh Cao Tông Càn Long hoàng đế, tuy nhiên ông đã cho hành quyết sủng thần của cha mình là Hòa Thân ( một quan tham nổi tiếng thời Càn Long. Trong thời gian trị vì của mình, ông đã có những hành động cố gắng khôi phục lại triều Thanh sau một thời gian dài bị lũng đoạn bởi Hòa Thân và chống nạn buôn thuốc phiện ở Trung Hoa.

Ung Chính Thông Bo
Nhà Thanh (1644-1912)
Ung Chính Thông Bo
Nhà Thanh (1644-1912)
 
Ung Chính Thông Bo
Nhà Thanh (1644-1912)



Hình dng

https://i1.kknews.cc/SIG=pfrk7p/437500035268o133q622.jpg
Ung Chính Thông Bảo

Ung Chính Thông Bảo đã được nhà thanh đúc (1723), với sự ra đời của tiền nhỏ, không có tiền lớn. Đối với kết cấu của đồng xu , Thiên hoàng Ung Chính quy định rằng xu nên được đúc bằng đồng thau. Đối với phép đo xu , một số tiền trong nhà thanh tương đương với 3,73 gram. Đối với chất lượng , Gong zhengyuan (1723 ) , Gong zhengdi quy định rằng Ung Chính Thông Bảo nặng bốn cent ( khoảng 5,22 gram ).

Gong zhengyuan (1723 ) , Gong zhengdi quy định rằng Ung Chính Thông Bảo nặng bốn cent ( khoảng 5,22 gram).

Mười một năm sau (1733 ), Thiên hoàng Ung Chính thay đổi luật tiền để giảm trọng lượng của đồng xu nặng một penny ( khoảng 4,48 gram ).

Nhà Thanh – Wikipedia tiếng Việt

Nhà Thanh (chữ Hán: ; bính âm: Qīng cháo; Wade-Giles: Ch’ing ch’ao; âm Hán-Việt: Thanh triều; tiếng Mãn: Daicing gurun.svg daicing gurun; tiếng Mông Cổ: Манж Чин Улс) là một triều đại do dòng họ Ái Tân Giác La (Aisin Gioro) ở Mãn Châu thành lập. Khi đó, Mãn Châu là một địa danh nằm tại phía bắc bán đảo Triều Tiên và phía Đông Bắc Trung Quốc. Hiện nay, vùng đất này bị phân chia giữa khu vực Viễn Đông Nga với Đông Bắc Trung Quốc. Nhà Thanh cũng là triều đại phong kiến cuối cùng trong lịch sử Trung Quốc,Đài LoanMông Cổ.

Triều đại này từng được tộc người Nữ Chân (đứng đầu bởi Nỗ Nhĩ Cáp Xích) xây dựng với quốc hiệu Đại Kim vào năm 1616 tại Mãn Châu – sử sách gọi là nhà Hậu Kim (để phân biệt với nhà Kim cũng của người Nữ Chân, từng tồn tại vào thế kỷ 12-13). Cho đến năm 1636, Hoàng Thái Cực đổi quốc hiệu thành Đại Thanh (chữ Hán: 大清; bính âm: Dà Qīng), và mở rộng lãnh thổ vào lục địa Đông Á cũng như các khu vực xung quanh. Nhà Thanh chinh phục và trở thành triều đình cai trị của: Trung Quốc (1644-1659), Đài Loan (1683), Mông Cổ (1691), Tây Tạng (1751), Tân Cương (1759); hoàn thành cuộc chinh phục của người Mãn Châu.

Trong thời gian trị vì, nhà Thanh đã củng cố quyền quản lý của họ đối với Trung Quốc, hoà nhập với văn hoá Trung Quốc, và đạt tới tầm ảnh hưởng cao nhất của Đế quốc Trung Hoa. Tuy nhiên, sức mạnh quân sự của họ đã giảm trong thế kỷ 19, và phải đối mặt với sức ép từ bên ngoài, nhiều cuộc nổi loạn và những thất bại trong chiến tranh, nhà Thanh tàn tạ từ sau nửa cuối thế kỷ 19. Nhà Thanh bị lật đổ sau cuộc Cách mạng Tân Hợi khi hoàng hậu nhiếp chính khi ấy là Hiếu Định Cảnh hoàng hậu, đối mặt với nhiều sự phản kháng buộc phải thoái vị nhân danh vị hoàng đế cuối cùng, Phổ Nghi, ngày 12 tháng 2 năm 1912.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.