NGỘ – Hoàng Thị Minh Hồng

NGỘ

(Bài viết của chị Hoàng Thị Minh Hồng, người phụ nữ Việt Nam đầu tiên đặt chân đến Nam Cực)

=====

Đã hơn chục năm rồi, vào thời gian này, tôi đang chuẩn bị cập bến Ushuaia (Argentina), sau 2 ngày 3 đêm vật lộn với sóng gió và bão biển trên đường từ Nam Cực trở về.

Hồi ấy trước khi đi, bạn bè bố mẹ gọi điện đến nhà tôi: “Điên à mà cho nó đi! Đi đến cái vùng đấy là chỉ có chết thôi!”.

Kệ, cứ đi xem có chết được không. Thế là, 27/1, cập bến, thoát chết, và cuộc đời tôi cũng thay đổi từ đấy. Những trải nghiệm này, đã tạo nên trong tôi những thay đổi 180 độ trong nhận thức và hành động.

Và tôi đang định nói về những thay đổi ấy!

Chúng ta biết quá ít

Thay đổi thứ nhất: Tôi nhận ra một điều: Thế giới thật rộng lớn, và ta thật bé nhỏ. Đến một lúc nào đó, khi đang đứng ở đâu đó trên bề mặt trái đất, tự nhiên thấy mình quá bé nhỏ.

Con người cứ hay ngồi đấy và nghĩ mình thành công, sành điệu, là… trung tâm của vũ trụ; hay rên rỉ đau đớn thằng kia nó bỏ tao rồi, thế giới sụp đổ, sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, thế nọ – thế kia. Chẳng là cái đinh gì hết. 

Hàng tỷ hàng tỷ người đã sinh ra và đã chết đi, đã sinh ra và sắp chết, sẽ sinh ra và sẽ chết. Trái đất vẫn cứ quay hì hụi, chẳng quan tâm gì đến ai. Nhưng ở đây tôi cũng không hẳn nói về cái kích cỡ của thế giới. Tôi muốn nói là we know so little, we see so little (chúng ta biết quá ít). 

Mỗi giây phút, có bao nhiêu sự việc đang diễn ra, hàng tỷ người thuộc hàng nghìn tộc người khác nhau đang làm những việc khác nhau, ăn những thứ khác nhau, tin vào những điều khác nhau, mà mình thì chỉ loanh quanh biết được mấy việc đang diễn ra trên VTV, hoặc oách hơn thì CNN, BCC, kiểu đánh bom ở Iraq, hay đội bóng của ta sang Thái Lan thế nào…

Thế nào là hâm?

Thay đổi thứ hai: Tôi thực sự hiểu được, people are so different (con người thật là khác nhau). Hay nói cách khác, là mỗi người trong chúng ta là độc nhất vô nhị. 

Chắc mọi người sẽ bĩu môi bảo “ai chẳng biết“, nhưng mọi người cứ ngẫm kỹ mà xem, bình thường mình cứ hay làm việc gì đấy, hoặc bắt mọi người phải làm điều gì đó. Bởi cứ nghĩ ai cũng giống mình, ai cũng thích những thứ mình thích. Tôi làm việc cho một văn phòng khoảng 30 người, 7-8 quốc tịch. Và mỗi người một kiểu... hâm

Thực ra, về sau này tôi đã hiểu ra rằng, họ không hâm, họ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm! Tất cả các hành vi không giống mình, thì là hâm cả.

Một anh ở văn phòng tôi đi xe đạp đi làm, bị coi là hâm. Một anh Tây không thích dùng túi ni-lông, cũng là hâm. Một số khác ăn chay, không ăn thịt, là hâm. Tôi không thích ăn cơm, cũng là hâm. 

Một người yêu 5 -7 gái một lúc bị coi là hâm, chả ra gì. Một người chẳng yêu gái nào, chỉ thích sống một mình, cà phê một mình cả ngày, cũng hâm nốt. Lấy đâu ra cái chuẩn nào quy định thế nào là hâm thế nào là không? Chắc gì những gì đa số làm thì là đúng hơn thiểu số?

Mỗi người có sở thích khác nhau, có kẻ kiếm tiền vớ vẩn nhưng thích đổi điện thoại di động liên tục, hay vay tiền để mua xe máy, ôtô cho hoành tráng. Có người làm nhiều tiền thì lại chỉ thích gửi tiết kiệm, chẳng mua sắm gì.

Có những bạn Tây đang ở Anh ở Mỹ, ăn bơ ăn sữa suốt ngày, tiện nghi sung sướng, tự nhiên một ngày khoác ba lô đến các nước đang phát triển để làm việc, đánh vật với chuột gián, hố xí xổm và Tào Tháo đuổi vì thức ăn đường phố. 

Họ chắc cũng chẳng hâm hơn những người cả đời không bao giờ ra khỏi thị trấn quê hương nhà mình. Nói tóm lại, mỗi người một kiểu, không ai giống ai. Tôi là độc nhất vô nhị, cũng giống như tất cả mọi người khác!

Không có gì là không thể

Thay đổi thứ ba: Tôi nhận ra một điều, là nothing is impossible (không có gì là không thể). 

Người mình cứ hay bị suy nghĩ mặc định, và khăng khăng những câu kiểu: “Tôi là người không bao giờ lăng nhăng”, hay: “Anh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ tôi”, hay: “Chắc chắn người đấy không bao giờ dám lừa tiền mình”. Coi chừng! Rồi đến ngày té ngửa đấy! Cuộc đời của bạn sẽ có nhiều điều bất ngờ hơn bạn tưởng nhiều. 

Bạn và mọi người đều có những khả năng làm những điều không ai ngờ tới. Chưa kể có bao nhiêu yếu tố khác tác động, và đừng quên, may mắn là một thứ thật sự tồn tại trên đời. Vậy, đừng có 100% vào bất kỳ điều gì. Luôn phải chừa ra vài % cho khả năng kia.

Đừng có tự tin quá vào khả năng của mình, một ngày nào đấy bạn sẽ bị cuộc đời đấm cho một phát tối mắt tối mũi đấy. Và cũng đừng tự ti quá, biết đâu, một ngày, đời bạn lại lên hương. Họ không hâm, họ chỉ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm! 

Xấu – tốt

Thay đổi thứ tư: Tôi nhận ra một điều, là không có một cái khái niệm rõ ràng cụ thể nào để xác định người xấu người tốt. 

Ngày xưa mình cứ hay bị dạy cách phân biệt rõ rệt giữa người xấu người tốt: cô Tấm là người tốt, cô Cám là người xấu; Sơn Tinh là người tốt, Thủy Tinh là người xấu.

Lớn hơn một chút thì bị nhồi vào đầu: Người nghèo là người tốt, người giàu là người xấu; người Liên Xô là tốt, người Mỹ là xấu. Lớn hơn nữa, thì cụ thể hơn: “Thằng đấy nghiện đấy!”, nói chung nghiện là xấu, cave là xấu. 

Trong đoàn của tôi đi Nam Cực, có 42 chú (35 thanh niên và 7 trưởng đoàn) từ 25 nước. Tôi tự nhiên rơi tõm vào một đám lổn nhổn mỗi người một màu da, một thứ quần áo.

Đứa tin vào ông Giê-Su, đứa tin vào ông Mô – Ha – Mét, có đứa lại chỉ tin vào cái máy tính. Nháo nhào nhào, một lũ nửa điên nửa dại vì cái cơ hội tự nhiên rơi trúng vào đầu mình. 

Ngày nào cũng học hành tập tành mệt nhoài, nhưng đêm nào cũng chỉ ngủ vài tiếng còn thời gian còn lại thì nhảy nhót hú hét, tận dụng mọi giây phút để được chơi bời với nhau (và được khoảng 2 tuần thì chuyển sang… yêu nhau).

Mike – người North Ireland (Bắc Ailen) hớn hở lôi ảnh người yêu ra khoe với tôi, thấy một cô mắt mũi xanh lè váy đỏ loét xẻ ngược tận đùi. Về sau đến gần hết chuyến đi, Mike bảo: “Hồng, tao nói mày không tin đâu. Mày biết vì sao tao được đi chuyến đi này không. Vì tao đã từng là ăn cắp, cướp nhà băng”. 

Sau đó tôi còn biết thêm về một số thành viên khác của đoàn, những người mà ngày xưa tôi chả bao giờ dám đến gần, chứ đừng nói là chơi. Họ ôm nhau suốt ngày, mặc quần áo chung. Một cậu nghiện heroin 7 năm, một cô 6 năm, hai cậu nữa 4 – 5 năm gì đó. Đứa là criminal (tội phạm), ăn cắp đánh lộn đủ cả. 

Hoá ra cái đám 35 đứa chúng tôi, là đại diện cho cả cái thế giới này, kẻ giàu người nghèo, đứa văn minh đứa lạc hậu, tư bản, cộng sản, đứa PhD (tiến sĩ) ở Harvard, đứa thất học ở Nam Phi, đứa tụt quần ra hơ mông trên lửa ngay trước mặt mọi người, đứa lại cả đời rúm ró hễ cứ “sinh hoạttrước khi cưới là bị ném đá đến chết... Tất cả cái đám ấy được đưa vào sống với nhau, tại một nơi cách xa tất thảy những nơi còn lại trên thế giới.

Một cú sốc văn hoá thật sự! Một trải nghiệm độc đáo cho việc sống với nhau phải như thế nào. Tôi đã ngẩn ngơ mất một buổi, khi biết rằng cái cô Lynn nhí nhảnh ấy, Mike hát hay nhảy đẹp ấy lại là những kẻ, mà theo định nghĩa trong cái hệ giá trị được xây dựng trong mấy chục năm của tôi, là những kẻ dưới đáy xã hội. 

Những con người này, khi được chọn đi Nam Cực, tất nhiên cũng phải qua những lần phỏng vấn, như tôi, nhưng cái tiêu chí chọn lựa của người ta không phải là nói tiếng Anh giỏi hay là đạt được bằng sáng chế hay cống hiến gì cho xã hội, mà chỉ cần họ có suy nghĩ đúng. Chúng tôi được chọn, vì chúng tôi đều là con người.

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã “ngộ”, và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này.

Nói thật để giải quyết tốt

Thay đổi thứ năm: Một thay đổi cũng phải mất thời gian dài để tôi có thể nhận ra và thực hành nó, đó là “nói thật là cách hay nhất để giải quyết mọi vấn đề”.

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai cũng nói dối cả, và mọi người thường nhất trí với nhau ở một điểm nghe rất thuyết phục, là “nói dối là cần thiết trong một số trường hợp nhất định”.

Tôi công nhận, có những cái mình rất khó có thể thay đổi được, ví dụ như bố mẹ không cho đi chơi xa với bạn trai, nên đành phải nói là con đi công tác, vì sợ bố mẹ “lên huyết áp”. Nhưng nói chung tất cả những trường hợp còn lại, càng về sau tôi càng nghiệm thấy, thì nói thật là hay nhất. 

Nói thật làm cho mình đỡ mất công nhớ là mình nói gì, có khi nói với người này thế này, lại nói với người khác thế khác. Nói dối làm nhiều khi mình bị lòi đuôi, và làm cho tình hình còn xấu hơn. Ngày xưa tôi bị trĩ, chẳng nói với ai, cũng chỉ vì không tự tin, sợ người khác cười. Tất nhiên, tôi không dám nói là bây giờ tôi tuyệt nhiên không còn nói dối gì nữa. 

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã “ngộ”, và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này. Vẫn còn những cái khó khăn lắm. Bởi vì việc nói dối không chỉ thể hiện ở việc nói dối về một hành động, mà còn nói dối về tình cảm nữa.

Trong cuộc sống mà ta phải bươn chải kiếm sống này, nhiều khi ta không muốn nói thẳng ra một điều mà ta nghĩ, bởi vì ta không muốn chuốc thêm phiền toái.

Có những người tôi rất ghét, nhưng vì tế nhị, vì quan hệ này kia, tôi không thể nói thẳng ra “Ôi tôi chán/ghét anh/chị lắm…”. Dần dần trong mấy năm vừa rồi, tôi học được cái trò nói thẳng ở mấy bạn Tây làm cùng văn phòng tôi.

Ngày xưa tôi ghét ai trong văn phòng, tôi hay cãi nhau với họ, nói xấu họ sau lưng, nhưng không bao giờ biết ngồi nói chuyện cho ra đầu ra cuối, tao ghét mày ở điểm này, tao đề nghị mày thôi cái thói quen đấy đi, mày ghét tao ở điểm kia hả, tao sẽ sửa. Thế nhé, bắt tay nào, ôm nhau cái, giải quyết xong rồi nhá.

Giờ, tôi đã biết thực hiện những cuộc nói chuyện như vậy ở văn phòng. Khó thì khó, nhưng lại hết cả khó chịu, và chắc người khác cũng đỡ khó chịu với mình.

Hoa Trà my

Tiêu chuẩn cộng đồng Facebook

GIỚI THIỆU

Hàng ngày, mọi người truy cập Facebook để chia sẻ câu chuyện của họ, quan sát thế giới qua đôi mắt của người khác cũng như kết nối với bạn bè và mục đích xã hội. Các cuộc trò chuyện trên Facebook phản ánh sự đa dạng của cộng đồng hơn 2 tỷ người giao tiếp với nhau qua nhiều quốc gia và nền văn hóa, bằng hàng chục ngôn ngữ, đăng tất cả mọi thứ từ văn bản cho đến ảnh và video.

Chúng tôi nhận thức rõ về tầm quan trọng của Facebook trong việc trở thành nơi mà mọi người cảm thấy có quyền giao tiếp. Chúng tôi rất nghiêm túc về vai trò của mình trong việc ngăn chặn hành vi lạm dụng khỏi dịch vụ của mình. Đó là lý do chúng tôi đã phát triển một bộ Tiêu chuẩn cộng đồng nêu ra những gì được phép và không được phép trên Facebook. Tiêu chuẩn của chúng tôi áp dụng trên toàn thế giới cho tất cả các loại nội dung. Đó là các tiêu chuẩn toàn diện mà theo đó, nội dung không bị xem là ngôn từ kích động thù địch có thể vẫn bị xóa vì vi phạm chính sách về bắt nạt của chúng tôi.

Mục tiêu của Tiêu chuẩn cộng đồng này là khuyến khích thể hiện và tạo ra một môi trường an toàn. Chúng tôi xây dựng chính sách của mình dựa trên thông tin từ cộng đồng và các chuyên gia trong những lĩnh vực như công nghệ và an toàn công cộng. Chính sách của chúng tôi cũng bắt nguồn từ các nguyên tắc sau:

An toàn: Mọi người cần cảm thấy an toàn để xây dựng cộng đồng. Chúng tôi cam kết xóa nội dung khuyến khích hành vi gây tổn hại trong thế giới thực, bao gồm (nhưng không giới hạn ở) tổn hại về thể chất, tài chính và tổn thương cảm xúc.

Tiếng nói: Sứ mệnh của chúng tôi là tiếp thu những quan điểm đa dạng. Chúng tôi ưu tiên hiển thị nội dung, ngay cả khi một số người phản đối, trừ khi việc xóa nội dung đó có thể ngăn chặn được một mối nguy hại cụ thể. Hơn nữa, đôi khi chúng tôi sẽ cho phép cả nội dung có thể vi phạm các tiêu chuẩn của mình nếu chúng tôi cho rằng nội dung đó đáng đưa tin, có ý nghĩa hoặc quan trọng với lợi ích của cộng đồng. Chúng tôi chỉ thực hiện việc này sau khi cân nhắc giá trị về lợi ích cộng đồng của nội dung so với nguy cơ gây tổn hại trong thế giới thực.

Công bằng: Cộng đồng của chúng tôi mang tính toàn cầu và đa dạng. Bạn có thể thấy các chính sách của chúng tôi có tầm bao quát rộng, nhưng đó là vì chúng tôi áp dụng chính sách một cách nhất quán và công bằng cho một cộng đồng trải dài trên nhiều khu vực, nền văn hóa và ngôn ngữ. Do đó, đôi khi Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi có thể không được rõ ràng như chúng tôi mong muốn, dẫn đến kết quả trái ngược với mục đích cơ bản. Vì lý do đó, trong một số trường hợp và khi chúng tôi được cung cấp thêm ngữ cảnh, chúng tôi đưa ra quyết định dựa trên tinh thần của chính sách, thay vì mặt chữ nghĩa.

Mọi người trên Facebook đều đóng vai trò quan trọng trong việc giữ cho nền tảng này an toàn và mang tính tôn trọng. Chúng tôi yêu cầu mọi người chia sẻ có trách nhiệm và thông báo cho chúng tôi biết khi họ nhìn thấy nội dung nào đó có thể vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi. Chúng tôi hỗ trợ mọi người dễ dàng báo cáo nội dung có thể vi phạm, bao gồm Trang, Nhóm, trang cá nhân, nội dung cá nhân và/hoặc bình luận để chúng tôi xem xét. Chúng tôi cũng cung cấp cho mọi người tùy chọn chặn, bỏ theo dõi hoặc ẩn người và bài viết để họ kiểm soát trải nghiệm của chính mình trên Facebook.

Hậu quả của việc vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi sẽ khác nhau tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của hành vi vi phạm và lịch sử của người đó trên nền tảng này. Ví dụ: chúng tôi có thể cảnh cáo người vi phạm lần đầu nhưng nếu họ tiếp tục vi phạm chính sách của chúng tôi, chúng tôi có thể hạn chế khả năng đăng lên Facebook hoặc vô hiệu hóa trang cá nhân của họ. Chúng tôi cũng có thể thông báo cho cơ quan hành pháp khi chúng tôi cho rằng có nguy cơ tổn hại thực sự về thể chất hoặc có mối đe dọa trực tiếp tới sự an toàn của cộng đồng.

Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi đóng vai trò như tài liệu hướng dẫn giao tiếp trên Facebook. Chúng tôi sẽ tiếp tục phát triển các tiêu chuẩn này theo thời gian. Với tinh thần đó, chúng tôi yêu cầu các thành viên của cộng đồng Facebook tuân thủ các nguyên tắc này.

Turn off Find My iPhone Activation Lock

Learn how to turn off Activation Lock so that you can set up and use your device.

Activation Lock is designed to keep your device and your information safe in case your iPhone, iPad, iPod touch, or Apple Watch is ever lost or stolen. If you erase your device without signing out of iCloud first, it might stay protected by Activation Lock. Whether you erased your own device or bought one from someone else, you can turn off Activation Lock by entering the correct Apple ID and password.

If you erased your own device

If you don’t sign out of iCloud before you put your device in recovery mode and restore through iTunes, it might remain in Activation Lock. That means you need to enter the same Apple ID and password that you used when you previously set up the device.

Forgot your Apple ID or your Apple ID password?

If you have iOS 11 or later and your account is protected with two-factor authentication, you can turn off Activation Lock with your device Passcode. Tap Unlock with Passcode, then tap Use Device Passcode.

If you bought the device from someone else

Before you buy an iPhone, iPad, or iPod touch from someone other than Apple or an authorized Apple reseller, make sure that the device is erased and no longer linked to the previous owner’s account.

If you turn on your device and see one of these screens, you need help from the previous owner.
 

If you see the Activation Lock screen, the device is still linked to the previous owner’s account.

If you see the passcode lock screen or the Home screen, the device isn’t erased.

Ask the previous owner for help

If the device is linked to a previous owner’s account and they’re close by, ask them to enter their Apple ID and password on the Activation Lock screen and remove the device from their account.

If you see the passcode screen and the device isn’t erased, ask the previous owner to unlock the device and go to Settings > General > Reset > Erase All Content and Settings. They’ll need to enter their Apple ID and password.

If the previous owner isn’t with you

If the previous owner isn’t present, contact them and ask them to follow these steps:

  1. Sign in to iCloud.com with their Apple ID.
  2. Go to Find My iPhone.
  3. Click All Devices at the top of the screen.
  4. Select the device that you want to remove from iCloud.
  5. If necessary, click Erase [device].
  6. Click Remove from Account.

After the previous owner removes the device from their account, turn off the device and then turn it back on to begin the setup process.

Learn more

Published Date: September 18, 2018

PHƯƠNG TRÌNH E = MC2

Phương trình E = mc2 có ý nghĩa gì?
HH đố vui có thưởng nha.
Ai nói được là HH bái phục luôn. Hihihi

Tung Thanh Thai Phương trình này dùng để chế bom nguyên tử của Mỹ rất thành công trên lý thuyết và trong thực hành. Bây giờ thì lên mạng thấy nhiều người dành công của Poincaré mặc dù chính Einstein cũng công nhận là của ông ta khám phá ra đầu tiên.

What did Poincare discover?
He made a series of profound innovations in geometry, the theory of differential equations, electromagnetism, topology, and the philosophy of mathematics. Poincaré grew up in Nancy and studied mathematics from 1873 to 1875 at theÉcole Polytechnique in Paris.

Henri Poincaré | French mathematician | Britannica.com

Henri Poincaré | Famous Mathematicians

Could a universe without border, not go on and on forever?
Poincaré not only gave an answer, he also proposed a fundamental conjecture…

No photo description available.





Phương trình này nói lên 1 lý lẽ nhiệm màu về năng lượng cũng như vạn vật vũ trụ. Nếu nói theo nguyên lý nhà Phật, có nghĩa là sắc tức thị không, không tức thị sắc. Tại sao? 

Chữ E ở đây là energy, tức là năng lượng. Mà năng lượng chỉ là 1 tên gọi mà chúng ta có thể hình dung chứ không thể sờ mó, vì nó thuộc vô hình, tức là không. Vế bên phải là mc2. Chữ m ở đây có nghĩa là mass, tức là khối lượng. Khối lượng thì có thể thấy được, như 1 cục sắt, 1 miếng đồng chẳng hạn, tức là có hình thể, nghĩa là sắc. 

Vậy là, phương trình này nói lên điều “sắc tức thị không, không tức thị sắc” mà Đức Phật đã nói đến cách đây hơn 2,500 năm. 

Khi một hạt nhân bị phân huỷ (fission), thì nó sẽ tạo ra 1 năng lượng lớn khủng khiếp. Từ 1 thể chất hữu hình, nó biến thành vô hình. Xin lưu ý, biến thành vô hình chứ không phải biến mất, vì nhiều người cũng biết: vật chất không bao giờ mất mà chỉ biến đổi từ dạng này sang dạng khác. Năng lượng cũng thế. 

Do đó, khi cái hạt nhân đó biến thành năng lượng thì cũng chỉ là chuyển đổi thành động năng, cơ năng, nhiệt năng… chứ không phải là mất. Và đây cũng được nhắc đến trong kinh Kim Cang (Thiên Phong xin nhắc đến 1 câu trong các câu): Thế giới không phải là thế giới mà chỉ gọi là thế giới”. Vậy là sao? 

Đó là nó chỉ có tên giả tạo mà người ta đặt 1 cái tên nào cho nó mà thôi. Chứ thật chất, sau này nó cũng bị huỷ diệt, thì lúc đó nó mang tên khác chứ không phải biến mất hoàn toàn… Cũng như 1 cành hoa, khi lụi tàn thì phân huỷ thành đất và lại từ đất mọc lên 1 cái cây khác. 

Vì thế, phương trình “sắc không, không sắc” này rất thực tế, cũng như góp phần chứng minh câu nói của Đức Phật trong Bát Nhã Tâm Kinh.

Nếu chúng ta hiểu được đạo lý sâu xa của nhân duyên thì ta sẽ thấy rằng khi chết đi, không phải là mình đã đoạn duyệt mà chỉ là giai đoạn chuyển tiếp để sống lại, với cái bộ mặt mới. Còn cái bộ mặt mới, đẹp hơn hay xấu hơn, thì phải xem lúc sống ta đã tu tập được gì hay đã gieo ác nghiệp mà bị đoạ đày.

TP viết bài này để trả lời câu hỏi của cô bạn đồng nghiệp xinh đẹp mà… láu lỉnh. Nếu có gì thiếu sót thì xin bổ sung thêm nhé. Thanks a lot.

Thiên Phong


Tung Thanh Thai
 Tóm lại tất cả đều vô thường. Chỉ có tình yêu là bất diệt. 

E=Năng lượng bảo hòa, biến mãi từ dạng này sang dạng khác. Chúng ta không thấy nhưng nó luôn tồn tại. 

M=hạt nguyên tử nhỏ nhất mà tới giờ chưa tìm ra được, người ta gọi nó là God’s particle cũng vẫn chưa phải là vô cùng tận vật thể nhỏ bé nhất trong hằng hà sa số vũ trụ bao la. 

Duyên khởi khi có vận tốc ánh sáng bình phương nhập vào phương trình thì năng lượng tái tạo, sức tàn phá khủng khiếp, vũ khí hạt nhân này mà vô tay con người vô đức và không có trí tuệ mà vẫn muốn ta đây là nhứt (cư) và không có lòng từ bi thì chết người hàng loạt. 

Cách xa ta mà vẫn cảm nhận được năng lượng khủng khiếp của Mặt Trời truyền đạt theo vận tốc ánh sáng đến địa cầu. Thiếu ánh sáng thì không có địa cầu. 

Trái Đất bị hủy diệt là chuyện sớm muộn mà thôi.

ẢNH HƯỞNG CỦA HIỆU ỨNG CẤU TRÚC ĐẾN TÍNH AXIT, BAZƠ I

Dear Tung,

You bookmarked “ẢNH HƯỞNG CỦA HIỆU ỨNG CẤU TRÚC ĐẾN TÍNH AXIT, BAZƠ I. Các loại hiệu ứng STT…” 3 days ago. Still interested in reading it?
ẢNH HƯỞNG CỦA HIỆU ỨNG CẤU TRÚC ĐẾN TÍNH AXIT, BAZƠ I. Các loại hiệu ứng STT HIỆU ỨNG… by Lê Nam, Học viện Y Dược học cổ truyền Việt Nam4,557 Views ‌  ‌ View Paper ▸ 

Tài liệu: Ảnh hưởng của hiệu ứng cấu… – Hội chia sẻ tài liệu học tập …

Tài liệu: Ảnh hưởng của hiệu ứng cấu trúc đến tính axit, bazo
Link download: https://www.mediafire.com/?bqm8m75f1ll2xj3 
P/S: Tài liệu giúp các bạn rõ hơn trong việc so sánh tính axit – bazo của các hợp chất hữu cơ 😀

_Mrk_

TOP QUESTIONS

What are acids and bases?

Acids are substances that contain one or more hydrogen atoms that, in solution, are released as positively charged hydrogen ions. An acid in a water solution tastes sour, changes the colour of blue litmus paper to red, reacts with some metals (e.g., iron) to liberate hydrogen, reacts with bases to form salts, and promotes certain chemical reactions (acid catalysis). Bases are substances that taste bitter and change the colour of red litmus paper to blue. Bases react with acids to form salts and promote certain chemical reactions (base catalysis).

How are acids and bases measured?

What happens during an acid–base reaction?

How do acids and bases neutralize one another (or cancel each other out)?

Acids are chemical compounds that show, in water solution, a sharp taste, a corrosive action on metals, and the ability to turn certain blue vegetable dyes red. Bases are chemical compounds that, in solution, are soapy to the touch and turn red vegetable dyes blue. When mixed, acids and bases neutralize one another and produce salts, substances with a salty taste and none of the characteristic properties of either acids or bases.

acid-base reaction | Definition, Examples, Formulas, & Facts

Acid–base reaction, a type of chemical process typified by the exchange of one or more hydrogen ions, H+, between species that may be neutral (molecules, such as water, H2O; or acetic acid, CH3CO2H) or electrically charged (ions, such as ammonium, NH4+; hydroxide, OH; or carbonate, CO32−). It also includes analogous behaviour of molecules and ions that are acidic but do not donate hydrogen ions (aluminum chloride, AlCl3, and the silver ion AG+).

Tại sao những người trong Giáo hội cứ tin vào Chúa và cứ nói dối về niềm tin của họ trong hơn 2019 năm và không ngừng tin vào những lời dối trá của họ?

https://en.wikipedia.org/wiki/Tim_Berners-Lee

Did you know that more than half the world does not have access to the World Wide Web?
Take a look at what Tim Berners-Lee has to say about its future.

Why do people lie about their belief in god?

Image may contain: 1 person, text

By then, I was already having doubts.

Sitting across the table from new friends who didn’t see any reason to believe in God, I had tried to explain to them why I did and why it mattered.

But this was the real world, and in the real world “because the Bible says so” doesn’t always carry much weight. After all, if they don’t believe in God why should they believe the Bible He supposedly wrote?

I tried to explain it, but the words felt far away, like they were coming from somebody else. Over plates of hot wings, I tried to piece together a convincing argument. At that point, I wasn’t even trying to convince them; I was trying to convince myself.

_____________________

I was in college, and they say that college is where Christian kids lose their faith. Even Christian college.

Somewhere between the abstract discussions about “best possible worlds” and research papers attempting to resolve “the problem of pain”, we wound up so close to the tapestry that all we could see were individual threads. But individual threads are weak.

I was haunted by fear. My faith was a house of cards, and I knew it was only a matter of time until the day the last support was pulled away and it all collapsed.

_____________________

That day came sunny and unexpected. A casual conversation suddenly grew deep. Words like “predestination” and “election” and “sovereignty” weighed heavy on me, words that often swirled in the air in those days and those places.

“Why does God keep creating people and then not predestining them to salvation?”

It seems like an abstract, philosophical question now. On that day, it was the last card in the house. And it was slipping.

“We believe that every life is precious. That God knits us together in the womb. And yet, He randomly predestines most to eternal destruction? But why? Why doesn’t He stop creating people that He knows He won’t predestine to salvation?”

The answer was probably something about His ways being higher than our ways. Maybe something about God getting glory from both the people who go to heaven and the people that go to hell.

“But how can I enjoy my salvation, knowing that it’s just the luck of the draw? That I won a divine lottery to keep me out of hell, but that most won’t? How is salvation good if it’s unmerited, arbitrary, random, and most are predestined to destruction?

It’s a heavy question, with many layers. But the answer was quick, and devastating:

“That I was saved and others are not, that there’s nothing I could do to earn it, that there’s no reason why — this just makes my salvation an even more special and precious gift.”

The last card slipped, and the house fell.

_____________________

How could I worship this God? How could I sing of His beauty and love and goodness, if He created people just to kill them to make my salvation seem even better?

This wasn’t love. This was… This was survivor’s guilt.

If this was God, I wanted nothing to do with Him.

_____________________

Words matter.

Abstract theological conversations are all fun and games until I’m an unwilling agnostic lying in bed praying to a God I don’t believe in anymore while my young wife lies next to me wondering if she’s going to go through life with an atheist for a husband.

Our conversation was a caricature of the theology we hinted at. Even those who share this theology would probably write those words off as a straw man of their beliefs. But they weren’t spoken from a disillusioned critic of the movement; they came from a member of the flagship church. And they wrecked my fragile faith.

I don’t think he realized how much his words mattered that day. They were just sounds filling the sunshined air. He didn’t know they were the last card in the house.

Scripture references and sound logic are dangerous when the God they paint is a monster.

Words about God are heavy. Don’t sling them about carelessly.

_____________________

Eventually I gave up on answers. Whether or not it made sense, I would believe in God. I clawed my way back from agnosticism to faith one day at a time, praying the only thing I could: “Help my unbelief.”

It’s only now that I’m realizing my agnosticism was closer to the truth than I had dreamed. I was right. That god was a monster. I’m so glad I stopped believing in him.

Even more than that, I’m so glad the monster wasn’t real.

What I thought was the end of my faith was really just the beginning.

When I lost that terrible version of God, Jesus found me. And in Jesus, I see God more clearly than ever before.

_____________________

Epilogue:

I heard this sermon from Renovatus a few weeks ago, and I heard myself in Pastor Jonathan Martin’s words. This, this is good news. Listen:

What this text is all about is completion, reconciliation, bringing things full-circle.

Predestination is a good word. Predestination is a Bible word. We should not give up on it.

The problem is, people will use this word “predestination”, especially in a place like Romans 8, and this is what they think is going on here:

They think that this is about how God selects some people in the beginning of time that He wants to have on His dodgeball team, and then He selects the others that He does not like. And then we’re just living out this game of chess that God is playing.

I want to say something very clearly that I know makes some people uncomfortable because it sounds presumptuous for a mere mortal to say this, but I mean it with all of my heart:

If that is who God is, then He is a monster. And I do not want to worship him, and I will not love him.

Is that stark enough for you? I would not worship him, I would not love him, no matter what he did. I would not serve a god like that.

If that’s who God is, then He is a monster on par with, if not greater than, the Biblical portrait of Satan. And I have no clue why anyone would want to worship a tyrannical, sadistic, monster like that.

Thankfully, that’s not what Paul is doing here. He’s making the fairly simple point that all those who are in Christ, He has predestined to finish the work He started.

Election is another word that Paul uses that is badly perverted. The word election also means a simple thing… You wanna know what election is about in Scripture? It’s about God choosing some people to show his light and glory through so that everyone else can be drawn to Him.

It’s not about having some people who are pets and some people who are not pets. It is always about how God chooses some people in a special way to be a light to draw others to Himself.

These are the elect ones, the called out ones that God is then going to use to bring others to Himself.

( “Nor Things to Come” – beginning @ 35:26 )

Heat load calculations – heat gain for air conditioner sizing

No photo description available.
No photo description available.
No photo description available.

www.wikihow.com
Calculate the heat generated by occupants, allow 600BTU per person. Add the above together to find the total heat load. Divide the heat load by the cooling capacity of the air conditioning unit in BTU, to determine how many air conditioners are needed.

Heat load calculations – heat gain for air conditioner sizing